Home Blog Page 10

Tôi nhớ gì về Hà Nội?

1

Tôi tới Hà Nội vào một chiều lạnh, là lạnh đối với tôi vì đã quen cái oi bức quanh năm của Sài Gòn. Còn nhớ, trời lúc đó là 18 độ, tôi coi trên điện thoại lúc dừng nghỉ ở một quán cafe trên quốc lộ một đoạn qua huyện Thanh Trì. Vô tới địa phận Hà Nội vào giờ tan tâm nên đường xá lúc này khá đông đúc. Nhìn từ chỗ bọn tôi ngồi, qua khỏi con đường, là đường ra xe lửa, từ xa đã nghe tiếng còi tàu hú vang và rồi xình xịch, xình xịch mỗi lúc một ồn ào hơn, đoàn tàu tiền lại gần, đi ngang qua và  rời xa khỏi tầm mắt của tôi. Tôi và anh bạn Eddie (tôi quen hắn trên Couchsurfing, và tôi host hắn trong những ngày tôi ở quê, Nghệ An, câu chuyện tôi sẽ kể sau), đang ngồi nhâm nhi cafe và cắn hạt hướng dương.

Cafe xong thì tôi chạy vào nội thành, và lúc này đây thì những cảm giác thân quen của SG lại ùa về trong tôi. Vì sao ư? Vì khói bụi, vì kẹt xe, vì ồn ã. Nhích nhích xe trong dòng người tấp nập, hút đầy phổi cái không khí đen đúa, nham nhám được lùa ra từ hàng ngàn những cái bô xe. Nhét đầy tai những tiếng kèn hỗn mang cả về âm độ và cao độ. Những chi chít đèn xe vàng đỏ phủ đầy tròng mắt của tôi, lâu lâu còn bị lóa lên bởi những ánh đèn pha từ phía làn xe ngược chiều.

Thời gian tôi lưu lại Hà Nội khoảng 3 tuần, nhưng không liên tục, nó bị ngắt quãng bởi những chuyến ra những vùng đất mới ở Bắc bộ.  Hoạt động thường nhật của tôi ở Hà Nội cũng rất đơn giản: đi bộ, cafe (quán Đinh là tôi hay ngồi nhất), đọc sách, đi vô mấy tiệm sách cũ ở đường Láng lựa sách,.. À, trông tiệm quần áo cho bà chị họ tôi nữa. Tôi ít thăm thú mấy địa điểm du lịch trong Hà Nội, vì bông dưng không có hứng thú lắm. Cứ như kiểu là tôi đang sống một cuộc sống bình dị ở Hà Nội vậy :).

Hà Nội

Tôi ở Hà Nội được, được 2, 3 bữa thì gió mùa Đông Bắc về. Và trời lại thêm rét buốt. cứ như kiểu ở Đà Lạt ấy. Biến đổi khí hậu đã được thấy rõ. Lúc ở Hà Nội (cuối năm 2015) mấy bà chị tôi nói năm nay thế là chưa lạnh, mọi năm lạnh hơn và lạnh từ sớm kìa. Thế mà đùng một cái thời gian sau thì ở Ba Vì, Hà Nội cũng có tuyết, xuống tận miền núi Nghệ An cũng có tuyết. Thật kinh khủng! Nhưng câu chuyện đón tuyết của tôi, sẽ được kể vào những phần sau nữa 🙂 giờ chỉ mới bắt đầu mùa lạnh thôi mà.

ha-noi-2

Những điều mà tôi nhớ về Hà Nội

Phố cổ Hà Nội

Nghe tới phố cổ Hà Nội đã lâu. Tôi cứ nghĩ nó sẽ như có gì đó kiểu kiểu Hội An cơ. Nhưng tôi đã lầm. Một khu phố chật chội, đúng nghĩ chật chội, với các con đường nhỏ nhỏ mà bạn phải chen chúc trong đó, nhất là khi về đêm. Những căn nhà hai bên phố cũng không còn cổ nhiều như cái tên gọi nữa. Đa phần là những cửa hàng hiện đại, khách sạn, nhà hàng. Quán sá thì cũng tràn ra lề đường như mọi con phố khác ở mảnh đất Việt Nam này – điều đó đã là một nét văn hóa rồi mà.  Thời gian ở đây, tôi hay ngồi uống nước sấu ở một sạp nước bên hè phố Hàng Gà. Chị bán hàng nước cũng đã luống tuổi, có một đứa nhóc trai rất dễ thương độ 5,6 tuổi gì đó.
Tôi cũng tranh thủ vài bận, đi bộ khắp phố cổ, chui vào mấy ngách nhỏ nhỏ, hẹp hẹp. Mấy cô mấy chú cứ hỏi đi đâu thế, tôi nói là đi ngắm mấy con ngõ nhỏ, thì nhận được những cái cười trìu mến và tỏ như cái thú tò mò ngõ ngách của tôi là khá dị biệt.

Cafe Đinh và bờ Hồ.

Hồ ở đây dĩ nhiên là Hồ Gươm rồi. Cafe Đinh thì hẳn là nhiều bạn đã biết tới. Một quán cafe cổ, trên một Chung cư còn cổ hơn, cũng chật chội và nhỏ hẹp. Khách thì lúc nào cũng tấp nập, dân tây dân ta ngồi chen chúc. Hiếm khi nào mà chiếm được vị trí ngay ban công để ngồi nhâm nhi cafe ngắm bờ hồ Gươm. Thường thì tới sớm mới giành được chỗ đó hoặc phải ngồi me. Việc ngồi me đỏi hỏi thời gian. Mà thời gian đối với tôi trong lúc này lại thừa. Thường thì tôi ngồi từ sớm tới trưa, có khi qua cả chiều.

Những ngày lạnh ăn kem Thủy Tạ, ngồi ngắm hồ cũng là một điều khá thú vị.

Cafe Đinh

Ở Đinh có 1 cái hay, quán nhỏ, người đông, nên không quen biết vẫn ngồi chung được. Rồi có thể làm quen và tầm xàm đủ thứ chuyện.

Đi bộ

Những ngày ở Hà Nội, việc di chuyển, tôi thích đi bộ hơn cả. Đi xe máy thì tôi đã đi cả hơn tháng trời từ SG tới HN rồi. Vả lại cũng như SG, đường xá HN đông đúc, chật chội… nên việc chạy xe đối với tôi không thoải mái lắm. Thời tiết những ngày này, lành lạnh, đi bộ rất thích. Có một lần tôi đi xe bus nữa, cũng khá là thú vị.
Lần đi bộ “oách” nhất của tôi ở Hà Nội là: từ đoạn Nguyễn Chí Thanh, gần Chùa Láng ấy, đi bộ ra Hồ Gươm, lên Đinh uống Cafe. Trời lạnh, ai nấy cũng áo trong áo ngoài. Tôi thì chỉ có cái quần lửng, chiếc áo thun, đi bộ phanh phanh trên đường, không thiếu những ánh mắt dòm tôi cứ như tôi là thằng dở người :D.

Những hàng nước chè

Đó là một nét mà tôi rất thích khi ở Hà Nội. Những hàng chè rải rác trên các vỉa hè. Ngồi trên những chiếc ghế đẩu, tôi thích uống nhân trần nhất, cắn hạt hướng dương, hay là ăn kẹo lạc,… Ngắm nhìn phố phường, dòng người qua lại. Rồi rảnh tai quá thì lại nghe lỏm mấy câu chuyện của người này người kia ngồi xung quanh (xấu tính thật) 😀

ha-noi-4
Buổi sáng sớm, uống chè, ăn bánh Giầy, đọc sách

Hà Nội

Không biết phải diễn tả như thế nào. Nhưng có một cái chất gì đó rất Hà Nội, khiến tôi lâu lâu lại nhớ về nó khi rời đi. Có một cái gì đó man mác. Có thể là cái tiết trời se se lạnh, có thể là những hàng nước chè ven đường mà tôi hay ngồi nhâm nhi cốc nhân trần, cắn hạt. Rồi thì là cái chật chội của phố phường, hay trong quán cafe nồng nặc khói thuốc. Con đường Hoàng Diệu, hai hàng cây xanh che kín đầu… Mơ hồ quá, khó mà diễn đạt được..

 ha-noi-11

Thành nhà Hồ, thành trì vững chãi, còn mãi với thời gian

0

Sau khi trở về từ Quan Sơn, tôi ghé thăm thành nhà Hồ trước khi về lại Sầm Sơn để trả đứa bạn về với gia đình của nó. Tôi ấn tượng với thành nhà Hồ vì sự công phu của nó. Thành được xây dựng bằng nhiều những tảng đá to vuông vức đặt khít lên nhau. Thành nhà Hồ hiện tại cũng chỉ còn bờ tường thành để cho các bạn tham quan thôi, chứ bên trong đó thì cũng chẳng còn gì nữa rồi. Có lẽ vì tường thành được xây dựng kiên cố như vậy nên chỉ có nó là duy nhất còn tồn tại qua năm tháng và bom đạn tới bây giờ.

Trên đường đi, trước khi tới thành nhà Hồ, có một bảng chỉ lối rẽ vào nơi mà người ta cho rằng, ngày xưa những người thợ xây thành đã lấy đá từ đó. Đó là một quả núi, nằm cách thành nhà hồ 2km.

Không biết người xưa đã đẽo đá, mài nhẵn thành những khối vuông rồi vận chuyển như thế nào tới vị trí xây thành với khoảng cách cả 2km như vậy.

Tường thành đá bên ngoài xây bằng những khối đá nặng trung bình 10-16 tấn, có khối nặng đến trên 26 tấn, được đẽo gọt khá vuông vắn và lắp ghép theo hình chữ công (I) tạo nên sự liên kết kiên cố – wikipedia

Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ

Thành nhà Hồ có 4 cổng. để vào bên trong thành thì bạn phải mua vé. Cả 4 cổng đều có bốt bán vé. Nhưng ngoại trừ cái cổng chính ra thì các cổng kia đều chỉ là bốt nhỏ, có 1 người bảo vệ ở đó kiêm bán vé cho bạn. Tôi nghĩ trong trường hợp mà mặc đồ và đi xe bình thường thì người ta cũng nghĩ mình là người bản địa mà cho qua. Tại người dân nơi đây vẫn chạy xe vào trong thành từ cổng này qua cổng kia bình thường.

Thành nhà Hồ
Cổng chính của Thành nhà Hồ

Ở cổng chính của thành nhà Hồ, có lối đi để các bạn có thể leo nên trên trần của cổng. Từ đây có thể phóng tầm mắt nhìn hết xung quanh thành. Các cánh của của cổng thành thì hiện tại cũng không con nữa.

Thành Nhà Hồ
Quang cảnh bên trong thành nhà Hồ nhìn từ phía trên cổng chính

Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ

Một con tượng rồng con sót lại phía bên trong, chính giữa thành

Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ
Một trong những cổng phụ của thành

Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ

Bên ngoài, phía trước cổng chính của Thành, có một trung tâm trưng bày các thông tin, hình ảnh và các hiện vật còn sót lại của Thành nhà Hồ.

Tham quan Thành nhà Hồ xong thì bọn tôi đi tiếp đến đàn tế Nam Giao của nhà Hồ. Có vẻ như triều đại nào cũng có đàn tế Nam Giao của riêng họ. Mình thấy ở Huế cũng có một cái, nhưng lại không cho vào tham quan.  Đàn tế Nam Giao là đàn tế trời đất, hàng năm các vị vua đều phải tự mình đứng ra làm lễ cúng tế trời đất.

Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ
Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ
Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ
Giếng Vua ở Đàn Tế Nam Giao Thành Nhà Hồ

Thế là kết thúc chuyến đi của tôi ở Thanh Hóa. Tôi về lại Nghệ An trong ngày, lưu lại vài hôm để ăn đám cưới của người anh họ. Sau đó thì lên đường đi Hà Nội.

Giảng cafe đêm gió mùa về

0
Cái rét dường như lên tới đỉnh điểm trong đêm nay, gió rít liên hồi không dứt. Chạy xe ngoài đường mà cóng hết cả hai tay. Đến độ chừng như không thể co vào hay duỗi ra được.
Tôi tới Giảng cafe trong một đêm như thế, cái đêm mà khí lạnh luồn lách trên mọi con phố. Vào trong quán, không khí ấm hơn hẳn, quán đông khách và rộn ra tiếng cười nói. Bọn tôi, tôi với 2 bà chị, bước lên phía trên lầu, ngồi quanh một chiếc bàn vuông, nhỏ, cũ kĩ.
Có lẽ nhìn mặt nhau mãi cũng chán, cả bọn chẳng nói với nhau mấy lời. Chỉ nhấp nháp đồ uống, cắn hạt hướng dương, rồi buông vài lời đâm chọt nhau và nhìn xung quanh. Cạnh bàn tôi ngồi, về phía bên trái, sát tường, một cặp trung niên đang ngồi đối diện nhau. Mỗi người một cái điện thoại, họ nhìn chăm chú, lâu lâu lại lướt ngón cái trên màn hình, rồi bấm bấm cái gì đấy. Người phụ nữ, một tay cầm điện thoại, mắt không chuyển khỏi cái khung chữ nhật nhỏ nhỏ trên bàn tay trái của mình. Tay phải cô, thò vào bọc ni lon trên bàn, và lấy trái bắp đưa lên miệng cạp rộp rộp ngon lành. Dĩ nhiên, khi tất cả các hành động đó diễn ra, mắt cô vẫn không dịch khỏi cái vùng chữ nhật đó.
Bây giờ, các bạn quay qua phải một xíu, một cặp nam thanh nữ tú ngồi tựa lưng vào tường, giữa họ là cái bàn càfe. Cũng như hai cô chú nọ, mắt họ đăm đăm nhìn màn hình, bấm bấm, một tay cứ liên tục đưa hạt hướng dương cắn liên hồi, kêu lách tách. Lâu lâu, họ lại quay sang, nhón người ra giữa bàn, kề mặt sát nhau và chu mỏ ra, hôn nhau thành tiếng, hệt như cái tiếng của lũ chuột chút chít gọi nhau đi ăn đêm. Cứ như là họ chat với nhau trên điện thoại để khỏi mỏi mồm,… rồi thì:
– Ê, hôn không?
– Đông người, ngại lắm.
– Ngại đách, quay qua!
….. chụt, chụt….
Cứ thế, xong họ lại tiếp tục cúi xuống, bấm điện thoại, để dành sức mỏ mà hôn nhau.
Hà Nội, 16/12/2015
Giảng Cafe, một tối gió mùa về.
Giảng cafe đêm gió mùa về

 

Tôi đã mất cái Iphone 5s như thế nào.

0

Sáng này, trời Hà Nội vẫn rét, như ngay lúc này đây, gõ mấy dòng này, 2 ngón cái của mình cứ đơ đơ vì cóng.
Mặc quần lửng ra đường mà ai cũng nhìn mình như thằng dở người, cô bán cốm, dì bán nước chè cứ hỏi sao ăn mặc như thế ra đường, không rét à?
Lại tiếp tục vào quán cafe Đinh, lúc này quán chưa đông khách lắm nên mình vớ được cái chỗ đắc địa của quán, ngoài ban công, có thể nhìn ra được bờ hồ. Đối diện mình là nhóm 3 cô gái đã ngồi đấy tự lúc nào, và có vẻ đã tàn cuộc. Ít lâu sau, họ đứng lên ra về. Mình giở quyển sách ra toan đọc. Liếc ngang trên bàn, ơ kìa, “cái điện thoại này của ai?” Mình đã nói thế thẳng vào mặt đứa bạn.
Đó là 1 cái Iphone 5s mới cáu, nằm im lìm trên bàn. Mình vội chụp lấy nó, chạy ra ngoài hòng đuổi kịp mấy bạn nữ lơ đễnh kia. Gặp họ vẫn còn đứng ở quầy tính tiền, may thế, đỡ chạy xa. Mình đưa điện thoại cho 1 trong 3 cô gái. Vì ngại ngùng, mình vốn sinh ra đã là một chàng trai bẽn lẽn, nhút nhát, mình chẳng kịp nghe họ nói câu nào. Quay về bàn.
Đọc được vài dòng sách, mình tần ngần…
– Mình có cảm giác như mới mất cái iphone 5s…

Hà Nội, 18/12/2015
Dịp lên Đinh cafe và vớ được chiếc điện thoại bỏ quên

Tôi đã mất cái Iphone 5s thế nào.

Lòng trắc ẩn ở quán cafe

0

Cô bước vào quán. Nhìn thấy cô, lòng trắc ẩn trong tôi dâng trào. Cô đang mang trên người một chiếc áo sọc xanh trắng. Tôi nghĩ chiếc áo đó sẽ rất dễ thương trên người cô. Nhưng trong hoàn cảnh này thì không. Tôi chỉ thấy sự xót xa khi nhìn cô, rồi nhìn lại chiếc áo của mình, và áo của những người xung quanh.
Chiếc áo của cô thiếu một bên vai áo. Phần cổ áo bắt đầu từ phía vai bên kia chéo xuống vùng da phía dưới cánh tay bên này. Để lộ một khoảng da rộng lớn, và bờ vai gầy guộc nhỏ.
“Chắc do thiếu tiền để mua đủ vải” – tôi nói với thằng bạn.
Ở trên cái bờ vai trống trải ấy, một sợ dây nhỏ, nổi bật, chạy từ đằng sau lưng, nằm yên trên vùng da ấy, cong theo bờ vài và phủ xuống phía trước ngực. Màu đỏ, tôi còn nhớ là vậy, một sợi dây màu đỏ, xù xì, hằn lên vai cô. Nối xuống….
một cái giỏ, cũng nho nhỏ và màu đỏ.
Tôi vẫn thấy thương xót cho bờ vai ấy, phải chịu đựng nắng gió bụi trần. Điều này, nó không đáng phải bị như vậy, nó đáng ra phải được chở che như bờ vai bên kia…
Cánh cửa mở ra… mấy cô thiếu nữ bước vào. Có một cô…tôi thấy… không có bất kỳ một vai áo nào.

Đà Nẵng 09/10/2016

Lòng trắc ẩn ở quá cafe

Sách của mẹ – Hai vạn dặm dưới đáy biển

0

20151220_135159

Trong hình là cuốn sách mà tôi thấy ở trong một tiệm sách cũ trên đường Láng, Hà Nội. Trong những ngày tháng đi bụi của mình, tôi ở Hà Nội khoảng 3 tuần. Những hoạt động chủ yếu của tôi ở nơi đây là, cafe, đi bộ, đọc sách.

Ngày đầu tới Hà Nội, chạy qua khúc đường Láng này thì đã thấy rất nhiều tiệm sách cũ, tôi lưu nó lại trong đầu. Hôm sau, tôi đi bộ từ chỗ mình ở ra để lựa sách, tìm mua được 3 cuốn sách còn đẹp với mức giá 80 nghìn. Tôi sướng rơn. Thời gian sau, khi đã đi thêm vài nơi quay lại Hà Nội, ba cuốn sách cũng đã được đọc hết. Tôi lại lội ra đường Láng để tìm thêm sách. Trong lúc lục lọi, tôi thấy cuốn này, tôi đã không mua nó, dù chưa đọc, vì lúc đó tôi nghĩ rằng mình đã có một cuốn ở Sài Gòn rồi nên thôi. Giờ nghĩ lại thấy cũng tiếc tiếc.

Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất sau khi giở cái trang đầu đó ra và đọc là… Tại sao người ta lại có thể bán đi cuốn sách này nhỉ… nếu không có những dòng chữ đó, thì việc bán đi như vậy là điều không phải ngạc nhiên. Tôi vẫn hy vọng cuốn sách bị bán đi chỉ vì một lý do vô ý nào đó.

Tôi tưởng tượng – cuốn sách này người mẹ đã tặng cho đứa con mình, đứa con chắc chỉ đang học tầm từ cấp 2 đến cấp 3 thôi. Và có lẽ họ ở xa nhau… vì mưu sinh, hay lý do gia đình nào đó… Người con này chắc là con trai, một cậu trai rất dễ thương và ngoan ngoãn. Họ thường trò chuyện với nhau về những thứ mà họ gặp mỗi ngày. Chuyện ở trường, với những người bạn, thầy cô của cậu trai… Chuyện đi làm, những áp lực, đồng nghiệp của người mẹ…

Đọc những dòng chữ của người mẹ, có thể thấy cô ấy là một người mẹ rất tâm lý và mong muốn cho đứa con của mình hãy chăm ngoan học hành và luôn giữ những mong ước. Khi chưa đủ điều kiện để thực hiện mong ước đó thì hãy sáng tạo.

Câu chuyện về chiếc tàu ngầm “2 vạn dặm dưới đáy biển này” tôi cũng đã có đọc sơ qua vài đoạn lúc trước. Được xuất bản lần đầu năm 1870, và là một câu chuyện khoa học viễn tưởng. Được ra đời với sự sáng tạo và trí tưởng tượng tuyệt vời của tác giả. Và sự sáng tạo cũng là điều mà người mẹ đã khuyên nhủ con mình qua cuốn sách này.

Ngày 25/7/1865, bạn ông là nhà văn nữ George Sand viết cho ông: “Tôi hy vọng là ở đấy anh sẽ đưa chúng tôi xuống những vùng biển sâu và buộc các nhân vật của anh phải phiêu lưu bằng những con tàu ngầm mà kiến thức và trí tưởng tượng bay bổng của anh chắc chắn sẽ hoàn thiện được” – Xem thêm về hoàn cảnh sáng tác của tác phẩm.

Nếu mà hình ảnh trang sách này được lan truyền trên mạng xã hội, liệu nó có thể đến được với những chủ nhân của cuốn sách không nhỉ? (người mẹ, người con, và người đang sở hữu cuốn sách)… Và nếu điều đó thành hiện thực, thì sẽ rất tuyệt vời. Nhỉ?

Hãy sáng tạo khi con chưa đủ điều kiện làm điều mà con mong đợi. Học hành và suy ngẫm là con đường dẫn đến điều ước nguyện đó con. Mẹ yêu con

Tôi viết lại, nhưng không chắc là đúng 100% vì nét chữ trong trang giấy ấy hơi khó đọc. Nếu bạn có nhìn được nét chữ trên và thấy tôi không đúng chỗ nào xin vui lòng comment phía dưới giúp tôi 🙂

Chiều, chạy bộ bên bờ sông Hàn

0
Chiều, chạy bộ bên bờ sông Hàn,
Gió lạnh lùa về làm tê tái những con gà mái đâu đó trong vườn nhà ai. Dọc theo bờ sông, lấp ló sau những bản tựa của ghế đá và những chiếc xe máy, những cô gái trẻ e ấp nép vào lòng các chàng trai tìm hơi ấm. Các chàng trai bè tấm vai to lớn, vươn rộng đôi tay ôm lấy cô gái của mình vào lòng, mặc kệ cơn gió lạnh kia liên tục thổi tới tấp chừng như rất thô bạo về phía mình.
Một thoáng sau, cả một đoạn bờ sông đó, bỗng râm ran lên tiếng chút chít như kiểu cái tiếng mà các bạn vẫn thường nghe khi mấy đôi chuột vờn nhau tìm bạn tình. Những đôi trai gái gục mặt vào nhau hôn thắm thiết.
Tuổi trẻ, trai thì tỏ ra mạnh mẽ, gái thì tỏ ra cá tính, họ mãnh liệt hơn, họ gầm gừ, họ lao vào nhau như ngấu nghiến, như muốn ăn tươi nuốt sống nhau.
Tiếng gió vẫn thổi ù ù, tiếng sóng vỗ mạn thuyền lạch bạch, tiếng còi, tiếng xe lao inh ỏi. Tiếng chút chít, tiếng gầm gừ cắn xé vẫn vang vọng!

Đà Nẵng, 16/1/2016
Chạy bộ dọc sông Hàn

Chiều, chạy bộ bên bờ sông Hàn

Những ngày ở Quan Sơn, Thanh Hóa – Phần 2

0

Viết tiếp những bài viết về chuyến đi bụi của mình. Bài trước tôi đang bỏ dở câu chuyện về những ngày ở Quan Sơn, Thanh Hóa. Nơi mà tôi đã có những kỷ niệm rất đáng nhớ với bọn trẻ người Thái trắng ở đây.

Ngồi coi TV một lúc, bọn trẻ rủ tụi tôi đi lên rẫy chơi. Như mọi vùng đất miền cao nơi những dân tộc thiểu số sinh sống. Rẫy của họ thường là ở trên núi và xa nhà. Theo bọn trẻ đi dọc một đoạn trên đường lộ, rồi rẽ vào một lối nhỏ dẫn lên núi. Có những đoạn rất dốc và trơn. Nhưng tụi trẻ thì đã quen với mấy con đường kiểu này, nên tụi nó đi thoăn thoắt. Tôi với đứa bạn bị bỏ lại phía sau, thấy vậy, tụi nhỏ đi chậm, quay lại đi đi đều với tụi tôi. Mặc dù thời gian này trời khá lạnh, nhưng sau một hồi đi bộ lên dốc như vậy thì tôi đã bắt đầu đổ mồ hôi (cơ bản thì người tôi cũng rất dễ đổ mồ hôi).

thanh-hoa-2

Đang đi giữa chừng thì có một chú kia đi lên từ đằng sau và bắt kịp tụi tôi. Chú đeo sau lưng một cây súng kíp bắn đạn ghém, để đi bắn chim. Tôi hỏi chuyện chú, chú nói đi săn xa lắm, phải đi qua 2 cái núi, và cũng tùy bữa mà bắn được nhiều hay ít chim. Tôi ngỏ ý mượn cây súng của chú cầm thử. Chú cho tôi mượn với lời dặn là không được đụng vào sợi dây cò ở trên đó. Tôi cầm súng làm bộ ngắm bắn này nọ. Ban đầu tôi vô tình chỉa hướng súng vào người một đứa bé, nó nhảy dựng lên và chạy đi, tôi giật mình vì sự sơ ý của mình và đưa nòng súng đi hướng khác.

thanh-hoa-85

Tôi vừa trả lại cây súng cho người chủ nhân của nó, thì từ xa đâu đó vang lại một tiếng nổ rất lớn. Chú nói với tôi đó là tiếng của súng kíp.  Chú không ho tôi chụp hình khẩu súng. Có lẽ vì sung kíp bị cấm sử dụng. Chú bước đi tiếp, nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt chúng tôi sau những mảng xanh của bụi cây và sự ngoằn ngoèo của con đường.  Những con bò đang thong thả gặm cỏ dưới một mảng lớn toàn những cây trúc xanh, mảng rừng trúc này trông như trong mấy phim kiếm hiệp của Trung Quốc có điều là trúc trong phim thì to và cao hơn ở đây nhiều :D.

thanh-hoa-91

Lên tới phía đỉnh của cái dốc này là một rẫy lớn củ mì (hay là sắn tùy theo nơi gọi). Một cụ già đang chặt những đoạn tre to để làm cái lán nghỉ. Gần đấy là những đống của mì đã được thu hoạch, chờ gùi xuống núi.

thanh-hoa-89 thanh-hoa-88

Ở đây cũng là lần đầu tiên tôi được thấy trái của cây củ mì 🙂

thanh-hoa-94

Ở đây chơi một lúc, rồi tụi trẻ lại rủ bọn tôi đi tiếp, xuống phía bên kia của con dốc. Đi theo tụi nó, công nhận, đúng là thiếu nhi, tung tăng luôn thôi. Lúc này thì đi thành 2 tốp rồi, mấy thằng con trai thì đi với tôi, phía sau là mấy bé gái đi với nhỏ bạn. Nhìn về phía cuối của con dốc, ở đó có một cái ao, và có 2 thanh niên đang quăng chài để bắt cá ở đó. Trên bờ, là một cái chòi nhỏ, và có một người đang nhóm đống lửa, khói bốc lên nghi ngút.

Xuống tới nơi, người đàn ông trên bờ đang lấy dao cạo vẩy và làm thịt mấy con cả nhỏ nhỏ vừa chài được. Dưới ao, ai người thanh niên đó vẫn tiếp tục việc bắt cá của mình. Một người ở dưới ao, kéo mấy cây tre nằm chìm dưới mặt nước ra khỏi chỗ khác để người kia trên bờ quăng chài. Những cây tre để dưới đó có vẻ như để ngăn người ta quăng chài thì phải, vì khi quăng xuống lưới sẽ mắc vào những cây tre với tua tủa những cành tỏa ra.

thanh-hoa-1 thanh-hoa-93

Tụi trẻ phải đi về để chiều đó đi học tiếp, tụi tôi cũng về theo vì dự định chiều chạy đi ra cửa khẩu Na Mèo chơi. Mấy người bắt cá chỗ cái hồ đó có mời tụi tôi ở lại ăn, nhưng tôi đành phải từ chối :). Vì có một lý do cộng gộp nữa đó là tôi không ăn được cá :D. (vậy mà đã từng sống ở đảo một tháng đó nha :D)

Tụi nhỏ lại ríu rít chạy nhảy, trên đường đi về, vài đứa trẻ phát hiện trên một cái cây cao có cái tổ chim. Thế là một thằng trong bọn chúng nhanh nhảu, chạy lại cái cây đó, và leo lên thoăn thoát. Mấy đứa ở dưới bảo là thằng đó trèo cây siêu lắm đó. Đúng là siêu thật, cây cao và thẳng đuột mà nó leo lên thoăn thoắt. Tới nơi, nó kêu trong tổ chim có trứng. Bạn tôi bảo, thôi có trứng thì đừng lấy, thế là thằng nhóc tuột xuống rồi chạy lại phía đồng bọn và tiếp tục đi về.

thanh-hoa-97

Gần tới đường lộ, tụi nó lại chui qua một cái hàng rào, vào bứt cái thứ trái gì đó, mà lần đầu tiên trong đời tụi tôi thấy được, mà cũng quên mất tên nó luôn rồi. Nó có từng múi từng múi ốp vào nhau, nhai vào thì chua chua, tụi nhỏ bảo hái về chấm muối ăn.

Trong lúc thời gian đi chơi với tụi nhỏ, còn nhớ có một đứa bé đã réo lên với tụi tôi rằng: “hôm nay là ngày vui nhất từ trước đến giờ của của em”. Ừ, vì có lẽ cái vùng hẻo lánh này cũng chẳng nhận được mấy sự quan tâm của nhiều người. Và việc các anh chị thanh niên tới đây để vui chơi với tụi nó cũng chưa từng xảy ra. Nên nó đã nói lên như vậy. Câu nói đã làm tôi suy nghĩ khá nhiều trong vài ngày, và dĩ nhiên là cũng rất vui vì câu nói đó.

Đi cửa khẩu Na Mèo

Chiều đó, tôi với bạn đi cửa khẩu Na Mèo chơi. Nguồn gốc của ý tưởng đi chơi ở cửa khẩu Na Mèo là vì nghe chú Hải nói, ra đo vào ngày cuối tuần, có chợ phiên. Người Lào đi qua bên này cửa khẩu của Việt Nam bày bán đồ, chợ phiên diễn ra cả đêm luôn. Thấy thú vị, nhưng lại không thể ở tới cuối tuần, và cho rằng bình thường thì ở đây cũng buôn bán hàng hóa thế này nọ phong phú. Lên đường đi tiếp về phía Tây. Một con đường ngoằn ngoèo theo những quả núi, có đoạn đã làm xong, nhưng đa phần đường đi đều đang làm, và bụi tung mù mịt.

Tới khu dân cư gần cửa khẩu, bọn tôi mới ngã ngửa ra là chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là một khu dân cư nhỏ, bình thường. Có nhiều mấy cửa hàng bán quần áo này kia, nhưng chẳng có gì đặc sắc và giá cả cũng không phải là rẻ gì cả.

Chạy lại phía cửa khẩu chơi, một chú biên phòng thấy biển số Sài Gòn của xe tôi thì lại bắt chuyện. Rồi nói tụi tôi cứ dừng xe ở đó và đi tham quan chụp hình. Thế là  bọn tôi đi vòng vòng thăm thú. Cửa khẩu nằm cạnh một con sông trôi lững lờ. Còn sông mà chú Hải kể là mấy lần chợ phiên, con gái Lào cứ xuống sông đó mà tắm, cho dù trời lạnh thế nào.

thanh-hoa-99

Bọn tôi đi qua khỏi cửa khẩu luôn, cũng thấy chẳng ai cấm cản hay hỏi han gì cả 😀 đi bộ lên một khúc thì có cái cột mốc giữa 2 nước.

20151127_163442-copy
Bụi đường trắng hết cái quần

Xong xuôi hết thì tôi và bạn tôi lên đường trở về. Lặp lại con đường kinh khủng đó nhưng khắc nghiệt hơn vì trời đã về tối và không khí trở nên lạnh hơn nhiều. Dĩ nhiên, hầu hết cung đường này không có đèn. Xe tải, xe ben cũng thường xuyên xuất hiện.

Dừng lại ở một tiệm tạp hóa bên đường, mua cái bánh ngọt ăn lót dạ. Trò chuyện, với cô bán hàng tôi mới biết được rằng ở khu vực này người dân làm đũa tre (đã nhắc trong phần 1)mỗi ngày kiếm được rất nhiều tiền tầm 800 – 1 triệu một ngày??? Nhiều thế thật sao? Nhưng điều đó cũng thật tuyệt vời khi việc trồng tre, thu hoạch và sản xuất này đem ại những ảnh hưởng mang tính tích cực cho cả con người và môi trường nơi đây.

Về tới nhà của chú Hải thì đã rã rời, rửa ráy, dùng cơm tối, hai vợ chồng chú đã đợi cơm chúng tôi. Ngày hôm sau bọn tôi từ biệt cô chú và về lại Sầm Sơn, trên đường đi, bọn tôi ghé thăm Thành nhà Hồ.

Một chuyện buồn…

Khi tôi hỏi thăm lại đứa bạn tôi một số thông tin để viết bài này, thì cũng nhận được tin là một đứa bé trong đám trẻ đã đi với bọn tôi ngày hôm đó đã bị đuối nước, qua đời ngay tại cái ao mà tôi đã kể trong bài viết, nơi mà có hai thanh niên đang đánh cá đấy,..

Cậu bé ngay bên tay phải tôi…

quan-son-thanh-hoa

NHÀ NGOẠI CẢM THỰC THỤ!

0

Hồi xưa mình chẳng tin vào mấy chuyện nhà ngoại cảm là mấy đâu. Lúc đầu thì cũng ngờ ngợ đó. Rồi sau khi VTV lần lượt lật mặt một số nhà ngoại cảm này kia xài xương động vật giả làm xương bộ đội,.. mình không tin hẳn.
Nhưng “ai rồi cũng khác” dạo này thì mình bắt đầu tin vl ra. Vì mấy lúc chạy xe trên đường, từ đăng sau có ai đó bấm còi inh ỏi, bấm liên tục, bấm không ngừng nghỉ, bấm, cứ như là khoe mình có cái còi to, còi mới,… bấm, bấm, và bấm,… thấy mệt, chạy chậm lại cho mấy thứ đó vượt qua cho khỏe tai. Mấy người đó chạy qua rồi, dĩ nhiên vẫn bóp còi, dù phía trước họ đường vẫn trống hoắc. Nhiều lần như thế, tôi tin họ là nhà ngoại cảm. Chắc là vậy rồi, chứ nếu không phải vậy, sao họ thấy được mấy người khuất mặt trên đường, mà cứ bấm còi xin đường liên tục như vậy được cơ chứ.
Viết xong những dòng này, vẫn còn thấy rợn người…

Đà Nẵng 28/09/216

Nhà ngoại cảm thực thụ

[Đà Nẵng] – Khám phá chợ Cồn và ăn hàng ngập mặt

0

Ăn hàng ngập mặt ở chợ Cồn

Chợ Cồn sẽ là một địa điểm khó có thể bỏ qua khi đến Đà Nẵng đối với các bạn có tâm hồn ăn uống. Và điều quan trọng là trước khi đến chợ Cồn, bạn nên nhịn đói từ sáng hôm trước. Chợ Cồn bắt đầu bán đồ ăn vào tầm giờ chiều. Kêu bạn nhịn đói như vậy là không ngoa đâu. Bởi vì bước vào chợ, bạn sẽ thấy đồ ăn ngập mặt… mà nhìn chỗ nào cũng thấy ngon… chỉ muốn nuốt trọn cả cái chợ. Giá cả ư? chỉ giao động từ 15-25 nghìn thôi. Hết hồn chưa.

Chợ Cồn là một trong 2 chợ lâu đời và nổi tiếng nhất ở Đà Nẵng, chợ còn lại là Chợ Hàn (hẳn là nhiều bạn đã nghe tới). Chợ Cồn nằm ở góc ngã tư đường Quang Trung và Ông Ích Khiêm. Vì là một chợ lớn nên lúc nào cũng đông đúc người ra kẻ vào. Chiều, tới chợ, việc bạn làm đầu tiên là kiếm chỗ gửi xe, phía bên mặt đường Ông Ích Khiêm. Bước vào trong chợ, ở đây buôn bán rất nhiều mặt hàng, bạn cứ hỏi người ta đường vào khu ăn uống, người ta sẽ chỉ bạn. Chen chúc qua dòng người tấp nập trong các lối đi nhỏ hẹp. Khu ăn uống hiện ra trước mắt bạn. Ở đây có rất nhiều sạp bán đồ ăn, đồ mặn có, đồ ngọt có,..  nào là, bún, mì, bánh bèo,… chè, sinh tốt đủ loại.. hoa cả mắt.

Một điều đặc biệt là đồ ăn ở đây đều được niêm yết giá. Mỗi sạp bán hàng đều có bảng giá treo trên tường, và có dán một bảng cam kết bán đúng giá nữa cơ!

cho-con_

Nhìn bức ảnh trên, các bạn có thấy ánh sáng phía cuối con đường không? chắc cũng khó vì bị người che mất rồi. Hãy đi theo về phía ánh sáng đó! Một thiên đường khác đang chờ đón bạn.

Đi ra khu vực ẩm thực ngoài trời, dòng người vẫn tấp nập không kém bên trong, có khi còn hơn. Con đường ở giữa đã được tận dụng để buôn bán đủ mọi loại đồ ăn. Hai bên đường thì là những sạp bán đồ dùng, quà lưu niệm các thứ như khô, các loại mực, cá rim, bánh,.. À, mấy cái thứ đồ rim, khô này các bạn được thử thoải mái, người ta sẽ mời bạn ăn thử, mời đến độ mà cầm lên dí vào mặt bạn. Bạn phải cầm và ăn thử, vì người ta mời như kiểu đợi tới lúc bạn cầm mới thôi. Nhưng không ép các bạn mua đâu! Dễ thương lắm.

Quay lại với việc ăn hàng,

Bạn thật sự phải ở đây, mới cảm thấy được vẻ choáng ngợp của các thứ đồ ăn ở đây như thế nào. Những cái bàn thấp, bày biện đủ thứ đồ ăn, người bán ngồi bên trong trên một chiếc ghế đẩu thấp. Bạn ngồi ăn cũng phải chen chúc ngồi trên những chiếc ghế đẩu tương tự. Đôi khi chẳng cần cái bàn để đồ nữa, chỉ cần một đôi quan gánh thôi. Những nồi nước lèo khói nghi ngút, những bánh chả xếp chồng lên nhau, màu xanh xanh đỏ đỏ của rau ớt,…

Cái món mà tôi thấy thú vị nhất ở đây là món phá lấu. Thú thật là từ lúc rời khỏi Sài Gòn tới giờ, tôi thèm cái món phá lấu trong ấy kinh khủng. Mà chưa kiếm ra ở đâu để ăn. Tới lúc vào chợ cồn, bạn kêu ăn phá lấu thì nó thành ra thế này. Mực, nội tạng bò (lá mía, lá sách, gì gì đó,…),rau sống, xoài,… chan nước mắm rồi trộn lên ăn.

Chợ Cồn
cái món này thì được gọi là Phá Lấu đây

Các hình ảnh khác về ăn hàng ở chợ Cồn:

Thôi, không còn gì để đọc nữa rồi, book vé mà đi Đà Nẵng đi mấy bạn! 🙂

 

Bài Viết Mới

Xem nhiều trong tuần

Đọc thêm nhé