Cầu Đất
Đó là tên địa danh cũ, tên hiện tại là Xuân Trường. Vừa di tới Cầu Đất, là mình đã bị cuốn hút bởi vẻ cổ kính, và sầm uất của nó. Nơi đây người dân tới sinh sống từ rất lâu rồi, từ thời Pháp thành lập các trang trại chè ở khu này (những đồi chè hiện vẫn còn tới ngày nay) và làm đường sắt Ninh Thuận Đà Lạt.
Dễ dàng nhìn thấy nhiều công trình cổ của Pháp, có cả một nhà ga cũ thời Pháp nữa,..
Sẵn đang thèm cafe và nhìn thấy một quán nhỏ, cũ mình ghé vào (quán này là cái nhà văn hóa cũ xây từ 1986, nay đã không còn sử dụng nên chia nhỏ ra cho thuê ki-ốt) và từ đây mình có một cuộc trò chuyện thú vị.
Bác Vinh, chủ quán cafe, năm nay 64 tuổi, sinh ra và lớn lên tại đây.
– ở đây chắc có lâu rồi bác hả?
— Người dân bắt đầu lêm đây sống khoảng 1920. Khi đó Pháp đưa người lên để làm đường sắt và các trang trại chè.
— Con chắc ở đâu lên đây hả?
– Dạ, con ở SG lên chơi.
— Đi 1 mình hả, chà, xe này đi một mình thì lạnh lắm, haha
– Con đi quen rồi.
— Con sao có thời gian rảnh mà đi chơi vậy
– Dạ con mới nghỉ việc.
— Nghỉ việc rồi đi vậy đó hả, đi rồi thích dừng đâu dừng hả? Vậy mới là thanh niên chứ. Haha
Bác lớn tuổi nhưng vẫn máu rong chơi lắm. Mới năm ngoái đây thôi, bác cùng vợ và 3 cặp nữa – bạn bác (vì hội này con ai cũng lớn rồi nên họ không phải lo nữa, cứ đi chơi thôi). Đi xe máy ra Quy Nhơn, ghé Tây Sơn, vòng về Tuy Hòa, đi Dốc Lết, tạt qua Phan Rang rồi về. Bác khoe là chuyến đó đi hơn 1200 km.
Bác cũng đi cái kiểu không gò bó chuyến đi vào một khung thời gian nhất định. Thích chỗ nào ghé chỗ đó.
Khi nói về người con út của bác, ra trường làm trái ngành, chán, nghỉ. Bác nói: “cũng chấp nhận thôi, bởi vì nó phải làm cái gì đam mê thì mới phát triển được”.
Cách nói chuyện của Bác rất vui và hào sảng, khó thấy ở cái tuổi này, và cái máu lửa về những chuyến đi của bác.
Thật đáng ngưỡng mộ.
Không bao giờ là muộn để rong chơi, nhỉ? 🙂




LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here