Không biết bà bao nhiêu tuổi, nhưng bán bún bò được 42 năm rồi. Hỏi bà coi hồi lúc mới bán thì 1 tô giá bao nhiêu. Bà nói 5 Hào (10 hào = 1 đồng). Giá hiện tại là 15 nghìn đồng.

hang-bun-bo-1

Tình cờ thấy hàng bún bò của bà ở ven đường trong một buổi sớm đi làm. Thấy cũng đông khách, tôi ghé vào ăn thử. Tô bún với nước lèo đậm đà, mấy lát thịt bò và một miếng chả. Đủ để làm no cái bụng và sướng cái tinh thần của mình cho buổi sáng làm việc hứng khởi.

Bà cụ cũng đã già lắm rồi. Da dẻ đã nhăn nheo theo, tóc bà bạc gần hết nhưng đôi tay vẫn còn khéo léo, thái những miếng thịt và sắp vào tô rất đều. Đôi mắt bà vẫn còn tinh tường, vì chưa lần nào tôi thấy bà thối tiền nhầm cho khách cả :D.

Hàng bún của bà rất đơn giản. Một chiếc bàn gỗ lớn, trên bàn là thúng bún, chồng tô, các loại thịt, chả, rau ria… Bà ngồi phía sau đó, bên cạnh là nồi nước lèo khói bốc lên nghi ngút. Xung quanh, trên lề đường là những chiếc bàn nhỏ, với những chiếc ghế nhựa vây quanh, dành cho khách ngồi.

Phụ giúp bà trong việc buôn bán là một bác trung niên, nhìn thì có lẽ là con của bà. Chú giúp bà bưng bún ra cho khách, sắp bún vào tô, dọn dẹp bàn,… Lâu Lâu, tôi cũng thấy cháu gái của bà ra phụ.

Trong một lần đi ăn trễ, khi đã vắng khách, tôi nói chuyện với bà đôi câu. 42 năm gắn bó với gánh bún, từ trước 1975, cũng đã nhiều lần bà phải đổi chỗ bán, khi bị giải tỏa đất hoặc vài lý do gì đó khác. 42 năm, cũng gần cả một đời người nhỉ? Nghĩ xem, nếu bạn ăn bún bò của bà từ lúc còn nhỏ xíu xiu, tới nay bạn đã 25, 30 tuổi, vẫn còn ăn những tô bún bò đó… Thì thấy cũng hay hay?  Tới một lúc nào đó, vì đi xa, hay gì lý do nào… mà bạn không còn được thưởng thức cái mùi, cái vị của tô bún bò đó…Có lẽ, cũng hơi buồn, các bạn nhỉ?

Trò chuyện với người bạn, là người Đà Nẵng, sống gần đó, tôi mới biết bà được gọi là bà Xoa già… tại sao là Xoa già. À, vì là còn bà Xoa con nữa. Bà Xoa con là con của bà Xoa già. Cũng bán bún bò luôn, nhưng ở phía bên kia đường 🙂 Vậy đấy, hàng bán bún bò đã mang tính gia truyền.

Những ngày gần đây, tôi không thấy bà bán nữa… Cứ suy nghĩ không biết là có chuyện gì rồi…Tôi qua ăn bún bên hàng của bà Xoa con. Hỏi thăm mới biết là do họ chuẩn bị làm cái lề đường gì đó khu vực bán của bà, nên bà chưa bán lại được.

Tự hỏi, trong những ngày này… bà có buồn tay buồn chân lắm không, có khó chịu lắm không? Khi mỗi sáng dậy không được bận rộn với những tô bún bò mà bà đã gắn bó gần như cả cuộc đời…

Những ngày tháng ở Đà Nẵng (2016)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here