Sau buổi cafe kéo dài đến quá trưa, bụng đã đói meo… thì cũng là lúc PHẢI suy nghĩ cho ra món gì để đi ăn! Ăn cơm? Phở, hay món gì giờ nhỉ… thật nhức đầu. À, chợt nhớ ra, Phá Lấu, lâu quá rồi, hơn cả năm rồi chưa ăn lại món này. Về lại Sài Gòn sau một năm bụi đời được vài bữa, cũng chưa đi ăn được. Tôi nói với con bạn là muốn đi ăn phá lấu. Nó đề nghị tới một quán mà nó ăn từ lúc còn nhỏ xíu.

Hẻm Sài Gòn

Xe Uber dừng trước đầu hẻm 199 Cách Mạng Tháng 8, bọn tôi rảo bước vào con hẻm nhỏ, với những căn nhà xem chừng đã rất cũ kỹ nằm sát nhau. Tôi luôn thích những con hẻm Sài Gòn. Ngay đoạn ngoặt đầu tiên của con hẻm là một ngôi đình cổ được sơn vàng toàn bộ, cửa sắt đã được đóng. Phía trước, trên những cái ghế lúc đó có hai bà cụ, tuổi đã xế chiều đang ngồi trò chuyện với nhau…

Phá Lấu Sài Gòn
Đình PHú Thạnh

Sài Gòn, mọi nơi đều là nơi để kiếm sống, dĩ nhiên, cả những con hẻm. Xuyên suốt con hẻm là những hàng quán, đủ các thể loại, ốc, bún, cơm… có những cái shop nhỏ bán quần áo, giày dép nữa.

Phá Lấu Sài Gòn
Tạo dáng trước cử đình

Nồi Phá Lấu của Cô Ba

Qua khỏi một đoạn mà hàng quán phủ khắp hai bên hẻm. Mùi thơm phá lấu đã được ngửi thấy, phía bên tay trái, cô mặc một bộ đồ hoa hường, khuôn mặt rạng rỡ đang ngồi trò chuyện với một người khách. Bọn tôi tới và ngồi lên chiếc ghế đẩu, gọi hai chén phá lấu. Tôi đứng dậy lại ngó nghiêng, chụp hình cái nổi phá lấu đang phảng phất khói kia. Những lá mía, lá sách, khăn lông, nói chung mấy cái nội tạng bò được chất cao vươn khỏi miệng nồi trông không cưỡng lại được.

Phá Lấu Sài Gòn
Nồi Phá Lấu thơm phức

Vào bàn, hai chén nước chấm đang được cô Ba nhanh chóng phủ vào những lá ớt bằng đôi bàn tay thoăn thoắt. Cây kéo lách cách trên tay, quả ớt nằm bên tay kia. Phá Lấu được đựng trong một cái chén bằng Inox sạch sẽ. Mấy ổ bánh mì được đặt sẵn trên bàn, cứ lấy mà ăn thôi. Mà bánh mì ở đây to tướng. To hơn mấy loại bánh mì mà tôi thường thấy. Cứ nghĩ là mình sẽ không ăn hết một ổ đâu. Nên lấy một ổ bẻ đôi ra, tôi với con bạn mỗi đứa một nửa. Vậy mà, ăn xong nửa ổ đó, vẫn còn ăn thêm được, một ổ khác được bẻ đôi ra. Lần này thì no quá lố rồi :(. Căng hết cả bụng.

Phá Lấu Sài Gòn

pha-lau-sai-gon-2-of-14
Ổ bánh mỳ to tướng

Về chất lượng, phải nói là lần đầu tôi được ăn món phá lấu ngon như vậy. Ở đây, nước dùng không bị nặng vị dừa, không quá béo. Vị vừa đủ đậm, không quá ngọt như một số chỗ tôi từng ăn. Hương vị hài hòa. Mà như cô Ba nói: “Không ngon thì làm bán tới 27 năm được” 🙂

Thấy cô đang pha chế gì đó trong chiếc hũ nhựa, tôi hỏi thì cô nói đó là nước chấm. Làm từ nước hòa đường, đường mật, muối, tắc. Trời ơi, từ đầu tôi cứ nghĩ trong cái chén nước chấm đó có nước mắm. Nhưng không phải. Còn các chỗ trước đây tôi ăn, thì nước chấm làm bằng me luôn, khác chỗ này.

Phá Lấu Sài Gòn
Pha nước chấm

– Cô bán Phá Lấu này được lâu chưa cô? Tôi hỏi.

– Mới có 27 năm à con!

– Tôi quay qua con bạn: “MỚI CÓ 27 năm à”… Tôi nhấn mạnh chữ “Mới có”

– Mới có 27 năm, nghe “chảnh chó” quá phải không con. Cô nói và cười

Tụi tôi cũng cười theo. Chà, cả năm trời bụi đường khắp xứ, được nghe lại giọng miền nam, cứ luôn cảm thấy thân thương lắm kìa. Thích lắm. Kiểu nói chuyện ở miền Nam, có tục đấy, nhưng giọng điệu vẫn  vui vẻ và nó thân thương lắm cơ…

Tôi hỏi con bạn “Mày ăn ở đâu lâu lắm rồi à?”. “Ừ, tao ăn từ khi còn nhỏ xíu”, nó nói.

Món Phá Lấu này, cô tự biết nấu, là một món ăn xuất phát từ người Hoa. Mà cô Ba, như cô “tự thú”:  “cô là người tàu lao, là Tàu Lai đó”, nên món này cô không học từ bên ngoài. Chắc cũng là do món truyền thống nên ngày xưa trong nhà cũng hay nấu, nên cô biết và đi bán thôi.

Chuyện đời cô Ba

Trời, đừng nói tôi nhiều chuyện, mà cái tính tò mò nó vậy rồi. Tôi thích nói chuyện đời với mấy người lớn tuổi lắm.

Cô Ba bán Phá Lấu từ 27 năm trước, sau khi sinh đứa con đầu lòng được một năm. Con cô giờ đã 28 tuổi, có vợ và hai con luôn rồi. Giờ đây, với nồi Phá Lấu này, cô nuôi 6 miệng ăn. Là 6 miệng đấy. 2 đứa cháu của cô, con trai và con dâu, cô và mẹ cô. Chồng cô thì mất rồi.

Ây, nhưng cô vẫn vui vẻ, nói với giọng hào sảng. Cô Khoe, bán vậy mà mua được 2 căn nhà rồi đó con. Mới mua một căn bên Bà Hạt, quận 10 cho vợ chồng đứa con, tụi nó chưa có việc gì làm. Mua nhà này giờ đang sửa sang lại rồi cho 2 người đó bán Phá Lấu tại nhà luôn. Cô Ba thì vẫn bán ở đây, hẻm 199 CMT8, trước nhà mẹ cô. Bà sống một mình tại căn nhà nhỏ hẹp này, tự bao giờ, chiều ngang chỉ có 2,5m.

Cô ba thì ở nhà tận dưới An Sương, sáng 4h đã phải dậy ra chợ mua đồ về nấu. Dọn quán ra lúc tâm 9h sáng và bán tới hết, tầm 4,5 giờ chiều. Một ngày vậy, cô bán 3 nồi. Lúc bọn tôi ăn là tầm 3h chiều thì cô đã bán qua nồi thứ 3 rồi.

pha-lau-sai-gon-14-of-14
Quán đã 27 năm, nên luôn có những khách quen

Con bạn khen cô nhìn còn trẻ quá. Cô cũng không ái ngại mà khoe rằng cô 57 tuổi rồi. 57, bán phá lấu được 27 năm. Vậy cô bán từ hồi 30? Ừ, cô bán từ hồi cỡ đó, lấy chồng, đẻ con xong là cô bắt đầu bán.

Trước đó, thời con gái, cô bán trái cây. Cô nói cô qua chỗ quận 4, Vân Đồn, tải trái cây về chợ bán. Từ lúc mười mấy tuổi cơ.

Mẩu chuyện vui với Cô Ba

Lúc cô nói về con của mình, đã có vợ và hai đứa con rồi. Tôi nói với đứa bạn là giờ mình còn chưa có gì.

– Cô nói: Tụi con bây giờ chắc sự nghiệp to rồi, lo sự nghiệp trước, gia đình tính sau chứ gì. Đâu như thằng con cô, học dở, cưới vợ rồi mới lo sự nghiệp.

– Bởi vậy, giờ người ta hơn mình rồi, có cả gia đình và sự nghiệp, mình chưa có gì. Tôi nói với con bạn.

– Ừ, con cô giờ hơn rồi, có 2 cục lời rồi kìa. Cô nói và vẫn giọng cười sảng khoái đó.

Sau khi bụng  không còn chứa thêm được nữa, bọn tôi tính tiền, đi bộ ra đầu hẻm, qua đường, vào một con đường nhỏ khác… Bạn à, thêm một buổi cafe nữa…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here