Mình viết bài này sau một ngày khá là đen đủi, khi xảy ra liên tiếp 2 vụ tai nạn trên đường từ Đà Nẵng đi Măng Đen, Kon Tum. Một lần thì do đường trơn nên trượt té, lần thứ hai thì do va chạm với một người đàn ông dân tộc thiểu số đang lùa trâu trên đường quốc lộ. Mà lần thứ hai là bị ăn vạ 🙁

Diễn biến tai nạn

Lần này mình ngồi sau xe do thằng bạn chở, mưa tầm tả, nên mình nhắm mắt lại cho đỡ đau mắt. Bỗng nghe thằng bạn la lên, mở mắt ra thì thấy xe lao vào một người đàn ông, xe mình ngã xuống, ông đó ngã theo. Mình bị chầy xước tay chân, dập một số chỗ, đau quá nên ngồi đó, thằng bạn mình thì chạy lại chỗ ông kia coi sao. Vì thấy ổng nằm im một chỗ, mình cũng khá lo, không biết ổng có sao không. Hồi nữa, mình đứng lên đi lại thì ổng nằm co người, mắt trợn ra, thóp thóp.

Có một cô kia chạy xe máy lên cũng dừng lại xem, hỏi han. Mình đứng nhìn một hồi thì biết là ổng đã say rượu. Thằng bạn mình nói là vừa né qua đàn trâu, xong né ổng, thấy ổng đi qua rồi,xe mình vừa tới thì ổng bước lui lại. Dĩ nhiên, không thể phản ứng kịp. Thằng bạn thắng xe lách qua rồi cả 2 đứa ngã,trầy xước vài chỗ. Lúc ngã xuống thì xe mình cũng không đè lên người ổng một xíu nào. Mình hiểu vấn đề là ổng muốn ăn vạ. Lúc đó xe lên dốc và vừa né qua đàn trâu đi dàn hàng trên đường nên tốc độ không thể cao được.

Mình từng đi Mùa Hè Xanh 2 lần ở khu vực này, mình hiểu văn hóa mẫu hệ ở đây. Việc nặng trong nhà thì do phụ nữ làm. Đàn ông đa phần là say xỉn tối ngày.

Một hồi có vài người dân gần đó tới, nói chuyện thì biết và một người phụ nữ lôi ổng dậy, dắt vào lề. Sau đó công an thôn tới nói chuyện, căn cứ vào dấu vết hiện trường thì cũng biết là mình chạy chậm và đúng phần đường, còn ông kia thì đã say. Anh công an thôn nói chuyện với ổng, thì ổng đứng dậy nói không sao, và bộ dạng rất tỉnh táo. Có một thanh niên áo vàng khác thì kiểu muốn ăn tiền, kéo một người khác ra nói nhỏ gì đó, rồi chở ổng đi đâu đó mà người kia nói với mình vô trạm xá. Hồi sau, người nhà của ông kia ra, vợ ổng, một vợ chồng chú nào đó, mà ông chú này (chú áo trắng) cũng say nốt. Nói này kia và đòi mình tiền thuốc men băng bó các loại, rồi còn bảo giờ ổng ở trong kia bị nặng lắm… :))

Nhưng mà “tiền đâu có mọc ra từ trên cây”. Rõ ràng trong trường hợp này, bị hại là bọn mình. Mình với thằng bạn đứng đôi co một lúc thấy mệt quá, trời tối rồi mà đường còn xa, nên lấy ra 100 nghìn đưa họ. Nhưng họ không chịu. Mình hỏi muốn bao nhiêu. Họ cứ ậm ừ này kia, rồi đòi 500 nghìn. Mình với bạn tức quá, nên nói không, ông chú áo trắng đòi gọi cảnh sát qua. Mình cũng lớn tiếng nói lại, nếu muốn gọi cảnh sát ra thì gọi, vì mình không sai và ông kia đã say rượu, bản thân 2 đứa cũng bị trầy xước nhiều. Nên nếu công an ra, xác nhận mình đúng mình sẽ kiện bên kia bồi thường lại. Thế là chú áo trắng sợ, tịt còi, không dám kêu công an ra. Nhưng vẫn rất nhây và muốn lấy tiền. Một số người vô nói giúp kêu chia đôi là 250 nghìn. Mình cương quyết không, giờ giá cuối, mỗi đứa móc ra 100 nghìn là 200 thôi, vì không còn tiền, có việc phải đi, và cũng đang bị thương. Nói hoài thì họ cũng phải chịu và để cho bọn mình đi.

sang-di-bui-3

Kinh nghiệm rút ra khi có va chạm trên đường đi Phượt

Bình tĩnh: trước hết phải thật bình tĩnh để lo cho mình và cho người ta. Cũng như để nắm rõ tình hình, tránh bị thiệt về sau này.

Bảo vệ bản thân: Vì lúc này người nhà và người dân bản địa tới, xu hướng của họ sẽ bênh vực cho người của nhà, nên bạn phải cẩn thận. Và đừng gông cổ lên cãi này cãi kia, cứ nói chuyện nhẹ nhàng. Tránh đưa mọi chuyện đi quá giới hạn.

Bảo vệ quyền lợi bản thân: Phải hiểu rõ tình hình, để biết mình đã đúng hay sai, và đúng thế nào, sai thế nào. Trong trường hợp họ quá vô lý thì mình phải nói rõ ra tình hình. Tránh để bị lép vế và xử ép.

Nắm bắt diễn tiến sự việc: Khi mà bạn đã xuống nước nhưng lại không nhận được sự đồng ý của bên kia, muốn làm dữ lên. Thì bạn cũng phải tỏ ra cương quyết lại. Không nên quá mềm mỏng. Như trong trường hợp của mình, họ muốn 500 nghìn hoặc kêu công an. Mình chấp nhận cho họ gọi công an, và không quên khẳng định lại rằng, nếu bên họ sai, sẽ phải đền bù lại cho mình. Mình không sai thì mình không sợ. Kết quả là họ sợ và không gọi.

Đảm bảo thiệt hại tối thiểu: Không thể nào đáp ứng nhu cầu quá đáng của họ, họ đòi 500, mình không chịu, đưa 100, nhưng muốn nhanh nhanh vì trời tối mình đưa 200. Nhưng họ vẫn không chịu và đòi ở mức 250 coi như là mỗi bên một nửa. Thật hài hước, mình vẫn cương quyết là 200. Có thể bạn thấy thêm 50 nữa chả là bao. Nhưng mình không muốn đưa thêm cho những con người vô lý đó một đồng nào nữa.

Tương kế tựu kế: Nếu biết rõ người ta ăn vạ, và chỉ muốn lấy tiền từ mình, thì mình cũng làm lại như vậy. Lúc đó tay mình bị trầy xước chảy máu. Mình cũng nói là giờ bị thương, tay đơ ra rồi, đau nãy giờ. Nên hối họ làm cho nhanh để mình còn đi khám các thứ, và cũng là cái cớ để giảm bớt cái giá vô lý mà họ đưa ra.

Mềm nắn rắn buông, nhu cương đúng đối tượng: Nếu các bạn đi theo đoàn đông người thì nhiều lúc còn đỡ được phần nào đấy khi vô cái thế bị ăn vạ này. Nhưng trường hợp của mình chỉ có hai người, giữa đường lạ. Nên phải vậy, lúc đầu thì cũng nhịn, nói nhẹ nhàng. Sau thì đòi gọi cảnh sát thì mình nói mạnh lên và ra vẻ thách thức cộng thêm việc bắt họ phải đền. Ông chú áo trắng nghe vậy thì thấy sợ. Nhưng thanh niên áo vàng gần đó lại bật lên nói mình hù này hù kia. Thì mình lại nói nhẹ lại với thằng đó, là do đang đau và muốn đi sớm khám, chả hù ai cả, cho nó im đi. Bởi chẳng ai biết được tụi “trẻ trâu” sẽ làm những gì đâu.

Luôn nhớ là phải đảm bảo an toàn cho bản thân nhé!

sang-di-bui-1

Các yếu tố may mắn

  • Lúc xảy ra chuyện, mình cũng may mắn là anh công an thôn đó hiền và hiểu chuyện, cũng giải thích cho người nhà hiểu nhưng họ cố tình không hiểu và muốn ăn tiền.
  • Có những người đi đường giúp đỡ, nói chuyện, giải thích dùm.
  • Có một anh chạy xe tải, cũng dừng lại giúp mình từ lúc bắt đầu sự việc cho tới cuối. Thậm chí lúc mình nói mình với bạn mình mỗi người góp 100 nghìn, ảnh chủ động đưa thêm 50 nghìn cho êm chuyện. Nhưng dĩ nhiên mình không đồng ý. Thằng bạn mình lúc sau nói nhỏ vào tai ảnh là vì không muốn đưa thêm nên anh biết ý và cất tiền đi.

Ông anh mà giúp tụi mình 50k ấy. Ảnh là dân chuyên đi buôn bán vòng quanh Quảng Ngãi, ảnh cũng nói hay gặp mấy vụ này. Nên nếu có người qua đường, thì cho người ta đi luôn qua tới bên kia rồi mới chạy tiếp.

Đây cũng là một kinh nghiệm mới cho tụi mình, vì cả 2 chưa bao giờ bị va chạm với ai trên đường đi bụi. Lần này coi như may mắn khi có nhiều người hỗ trợ, và cũng là để học được cách phản ứng nếu gặp lại.

Các bạn có ý kiến gì khác hay có lời khuyên nào hay hơn cho mình. Đừng quên comment phía dưới nhé 🙂

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here